Viết tặng thầy hiệu trưởng của con
- Ngày con còn là con bé lên 5, theo mẹ lên trường chơi, vẫn hay thập thò trước cửa phòng thầy hiệu trưởng, lúc đó, thầy cười vẫy vẫy tay gọi con vào, cho con phấn bảng và một góc bàn ngồi tập viết. Con gắn bó với thầy từ đó.
Thầy là một hiệu trưởng lạ nhất trên đời, gần gũi và thân thương biết bao nhiêu. Có bao giờ không, một vị hiệu trưởng, cuối giờ tan trường vẫn tay dắt con bé lũn cũn dạo quanh sân trường rộng lớn và nhặt giấy rác trên sân trường. Thầy và con, mỗi chiều vẫn thế.
Có vị hiệu trưởng nào thỉnh thoảng lại ôm một cô, một cậu học trò nhỏ còn bỡ ngỡ trước trường và bảo rồi con sẽ thích trường của thầy ngay thôi. Thầy của con như vậy. Suốt những năm tháng con học cấp một, con đã học tại ngôi trường ấy và gắn bó với thầy, yêu mến thầy như một người bạn, một người cha.
 |
| Nguồn: www.dhthanglong.com | Những năm tháng con học cấp 2, thầy đến tuổi về hưu, con ít lại trường hơn, nhưng vẫn gặp thầy thường xuyên, vì thầy vẫn năng ghé nhà con (thật lạ, không phải là con năng xuống thăm thầy. Thầy vẫn cười bảo, nhà thầy xa thế, con còn nhỏ làm sao đến được).
Suốt những năm cấp 3, con và thầy chẳng mấy khi gặp nhau. Nhưng thời gian con ôn thi, mặc dù gầy ốm, nhưng thầy vẫn gọi điện và đến động viên con học tập, vẫn cái ôm của một người ông dành cho đứa cháu. Trước thầy, con luôn nhỏ bé biết bao.
Cách đây một tháng, thầy vẫn gọi điện cho bố hỏi thăm tình hình con, thế mà ngày con đến thăm thầy, con đã ngỡ ngàng phát khóc khi không thể nhận ra thầy.
Căn bệnh đã rút hết toàn bộ sức khỏe của thầy và con khóc, khóc như một đứa trẻ lên 3 khi nghe tiếng thầy gọi con. Thầy nhận ra bước chân con. Con xót lòng trước nhịp thở khó khăn của thầy và cái nắm tay thật chặt. Con chỉ muốn nói rằng con yêu thầy lắm, nhưng câu nói nghẹn ngào không thoát khỏi bờ môi. Mãi mãi trong con, thầy là người bạn, người cha, người ông mà con kính yêu nhất.
Thầy (thương mến tặng thầy Châu)
Con đến thăm thầy một chiều cuối hạ Ngơ ngác đứng giữa thềm hoa Tìm dáng thân quen...
Bóng thầy gầy xương in trên bức vách Nằm bình yên như nốt lặng cuộc đời "Mai phải không con? Vào đây thầy ngắm"
Con nghe giọng thầy đứt quãng chẳng thành hơi Bỗng oà khóc như thời còn con trẻ Thầy xoa đầu nhưng chẳng còn thể ôm con
Có những nỗi đau chảy ngược vào trong Cứa tim con thành muôn vàn mảnh nhỏ Khi thầy nắm chặt bàn tay con bé nhỏ Dặn dò đủ lời dấu yêu
Câu thơ con viết ra bỗng nghẹn giữa chừng "Thầy sớm hôm đưa đò cần mẫn Con dặn mình luôn khắc ghi nhớ mãi Là khách qua sông chẳng nguôi nhớ bến đò"
Thơ con viết thầy chẳng kịp đọc nữa rồi Như ngày bé thầy vẫn xoa đầu khen bảo Công chúa bé con - nhà thơ nhỏ
Giọng con chẳng còn ê a... Đứng giữa ngã năm lòng con thổn thức... Lang thang dưới mưa, trời đổ giọt lệ buồn Khóc nghẹn ngào đọc thầy nghe dòng viết dở
Câu thơ vụng về như thuở ngày thơ Thấp thoáng dáng thân quen tâm con luôn khắc nhớ
Thầy mỉm cười, vẫy vẫy bàn tay...
Bạn có tâm sự gì muốn gửi gắm tới thầy cô giáo nhân ngày 20-11, hãy gửi theo mẫu dưới đây:
|